| Lật tẩy “bố già” 12 năm trốn truy nã. ( Kì 2) |
|
|
Khi vợ và các “chiến hữu” bị bắt và phải trả giá đắt trước pháp luật về tội mua bán trái phép chất ma túy, tên An đã vào miền Nam “lánh nạn”. Sau 12 năm trốn lệnh truy nã, An “điên” vẫn liều lĩnh quay về quê hương mua ma túy đưa vào TPHCM bán. Tội ác của hắn cuối cùng lại bị CSGT phát hiện bắt giữ. Trước những tội ác của mình, Trần Văn An phải đối diện với một hình phạt cao nhất.
Trần Văn An nhận bản án tử hình.
Kỳ 2: ĐƯA VỢ RA... “ĐỠ ĐẠN”
Lật lại những trang hồ sơ đã ngả sang màu vàng theo thời gian, nhưng tội ác của tên trùm buôn bán ma túy Trần Văn An vẫn cứ ngồn ngộn nối tiếp nhau hiện ra trước mắt chúng tôi.
Theo hồ sơ, vào những năm thập niên 90, An “điên” thường xuyên qua nước Lào làm ăn buôn bán. Trong những chuyến đi buôn này, An biết Thao Xiêng Mi, Bun Phẳn, Phou Viêng, là những tên buôn ma túy người Lào, nên đã chủ động đến làm quen kết bạn. Sau đó, An về nước liên hệ móc nối với một số đối tượng trong nước, thiết lập một đường dây vận chuyển, buôn bán heroin từ Vinh vào TPHCM.
Thông qua mối quan hệ trên, ngày 30-12-1996, An đã “đặt cọc” cho Bun Phẳn để mua 18 bánh heroin. Bun Phẳn bảo An cứ về Vinh trước, ngày hôm sau sẽ đưa hàng sang trao tận tay. Đúng hẹn, chiều hôm sau Bun Phẳn và Phou Viêng vừa đặt chân đến nhà khách Trạm 5 (TP. Vinh) liền điện thoại cho An ra lấy hàng. Nhận được điện thoại, An “điên” chở anh trai mình là Trần Văn Bang (nay đã chết) đến điểm hẹn nhận 18 bánh heroin. Sau đó, An đưa số hàng này bán cho tên Nguyễn Văn Thịnh với giá mỗi bánh 5.500USD, để Thịnh đưa vào TPHCM tiêu thụ. Thấy bở ăn, hôm sau An “điên” tiếp tục điện thoại cho Bun Phẳn đưa thêm 6 bánh sang bán cho y. Trong vụ nhận hàng này do có việc bận nên An báo cho Bun Phẳn đưa đến nhà giao cho vợ An là Nguyễn Thị Lan. Số hàng này sau đó được An trực tiếp mang vào TPHCM tiêu thụ để thăm dò “thị trường”.
Tiếp đó, khoảng tháng 3-1997, sau khi đã qua “giao dịch”, Xiêng My liền bảo Bun Phẳn và Phou Viêng mang 18 bánh heroin sang Vinh cho An. Sau đó, chúng thuê một phòng tại khách sạn Phượng Hoàng (phường Trung Đô), rồi điện cho An đến nhận. Tuy nhiên, để tránh bị lộ nên An đã hẹn chúng xuống huyện Hưng Nguyên để giao hàng. Và ngày hôm sau, cả hai tên người nước ngoài đến nhà An nhận 52 ngàn USD, 29,5 triệu đồng, còn 23,5 triệu còn lại An khất nợ. Có hàng An báo cho Thịnh ra lấy 2 bánh. Số còn lại An trực tiếp chia ra mang vào TPHCM bán.
Sau những chuyến hàng trót lọt, hàng tỷ đồng cứ chảy ào ào vào túi càng làm cho An “điên” lóa mắt trước những đồng tiền từ làm ăn phi pháp. Một ngày cuối tháng 3-1997, An đã táo tợn thực hiện một phi vụ lớn hơn. Lần này số hàng An “đặt” cho các đối tượng người Lào lên đến 32 bánh heroin. Người trực tiếp mang hàng sang giao vẫn là Bun Phẳn và Phou Viêng. Cũng như những lần trước, sau khi có hàng An điện thoại cho Thịnh ra mua một ít. Số còn lại An “điên” đích thân đưa vào TPHCM tiêu thụ.
An “điên” không ngờ rằng, những phi vụ mua bán ma túy giữa y với những đối tượng người Lào đã lọt vào tầm ngắm của Phòng Cảnh sát kinh tế Công an Hà Nội và Công an tỉnh Hà Tĩnh từ lâu nay. Trưa 9-4-1997, khi chiếc ôtô mang BKS Lào Un - 0563 chở theo hai người đàn ông vừa vượt qua cửa khẩu quốc tế Cầu Treo, đi vào địa bàn huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) thì bị lực lượng Công an Hà Nội phối hợp với Công an tỉnh Hà Tĩnh chặn lại để kiểm tra. Qua soát xét, lực lượng công an phát hiện trên xe có 20 bánh heroin. Ngay sau đó, cả hai đối tượng cùng tang vật được đưa về trụ sở Công an tỉnh Hà Tĩnh để đấu tranh làm rõ. Tại cơ quan điều tra, chúng khai tên là Bun Phẳn Trang Tha Lang Xỉ (SN 1958, trú tại Xiêng Khoảng, Lào) và Phou Viêng Meo Mi Say (SN 1955, trú tại Viên Chăn, Lào). Số ma túy trên là chúng được Thao Xiêng Mi thuê vận chuyển sang giao cho vợ chồng Trần Văn An ở TP. Vinh. Lệnh bắt và khám nhà vợ chồng Trần Văn An khẩn cấp được ký ngay sau đó. Nhưng là một kẻ thực hiện nhiều vụ làm ăn phi pháp, nên khi thấy Bun Phẳn và Phou Viêng đưa hàng đến muộn hơn theo thời gian đã hẹn nên An liền giao công việc “đón hàng” cho vợ, còn y thì lánh đi nơi khác nhằm đề phòng bất trắc. Vì vậy, khi công an ập đến chỉ bắt được Nguyễn Thị Lan, còn tên An thấy động nên tìm đường vào miền Nam lẩn trốn.
BỊ TRUY NÃ VẪN BUÔN MA TÚY XUYÊN QUỐC GIA
Sau khi trốn thoát, Trần Văn An đã vào Cần Thơ thuê nhà ở đường Mậu Thân (Q. Ninh Kiều), sống dưới cái tên Dũng “Bắc kỳ”. Ở đây, An “điên” thường lên dọc khu vực biên giới ở An Giang mua xe máy lậu đem về bán để có tiền mua heroin thỏa mãn những cơn nghiện. Khi cảm thấy tình hình đã lắng xuống và vùng sông nước này không thích hợp để y vẫy vùng nữa, đầu năm 2008, An “điên” lên TPHCM để tìm cách quay lại “nghề cũ”. Tuy đã “an toàn” dưới cái tên Dũng “Bắc kỳ”, nhưng con cáo già An “điên” vẫn rất cẩn thận. Khi lên đến TPHCM y đã lân la đến tiệm cầm đồ, mua một giấy chứng minh mang tên Đinh Quang Thuận (SN 1960, trú phường 6, Q5) để “phòng thân”. Sau đó, An sử dụng giấy chứng minh này đi thi giấy phép lái xe.
Đầu năm 2009, trong một lần An “điên” sang phường 14 (Q.8) để đá gà. Tại đây, hắn gặp Lê Minh Hoàng, một đối tượng buôn bán ma túy vừa mới ra tù sau 12 năm thụ án. “Ngưu tầm ngưu”, chỉ sau vài câu chuyện An và Hoàng đã hiểu “nghề nghiệp” của nhau. Sau đó, cả hai kéo ra quán cà phê nói chuyện “làm ăn”. Tại đây An hỏi: “Ở đây em có thể bán được “cái gì” không? Nếu được thì anh cung cấp cho”. Hoàng nghe vậy mắt sáng lên gật đầu lia lịa. Sau cuộc gặp gỡ này, trong đầu An “điên” đã bắt đầu suy nghĩ đến việc gây dựng lại đường dây vận chuyển ma túy xuyên quốc gia.
Sáng 6-2-2009, Trần Văn An bay từ TPHCM ra Vinh. Sau đó, hắn điện thoại với một tên “cò heroin” ở huyện Anh Sơn tên là Đậu Thanh Châu. Qua điện thoại, An hỏi: “Có “gì” trên đó không? Nếu có thì dẫn anh đi mua cái”. Châu trả lời: “Có. Anh cứ lên đi”. Ngay sáng hôm sau, An “điên” gọi một chiếc taxi chở lên huyện Anh Sơn để đón Châu. Sau đó, chúng yêu cầu tài xế tiếp tục chở lên huyện Quế Phong.
Đến Quế Phong, Châu liên lạc với Hoàng Sinh Thành (tên gọi khác là Phong, SN 1979, trú xã Thanh Mỹ, huyện Thanh Chương, tạm trú tại xã Châu Thôn, huyện Quế Phong). Tiếp đó, Hoàng Sinh Thành lại gọi một người khác tên là Lữ Văn Thành (SN 1973, trú xã Châu Thôn, huyện Quế Phong) đến để dẫn đi tìm mối. Lữ Văn Thành dẫn cả 3 tên này vào rừng gặp một số người Mông. Tại đây, An “điên” mua được 1 bánh heroin với giá 5.500USD.
Mua được “hàng”, An trả tiền công cho Lữ Văn Thành 100USD và 200 ngàn đồng. Còn Hoàng Sinh Thành và Châu được An trả cho 500USD. Sau đó, An đón xe về Vinh, thuê một phòng ở khách sạn Trà Bồng (phường Lê Mao), dùng dao gọt bánh ma túy lại cho tròn giống như kẹo lạc, rồi dùng giấy báo gói lại. Ngụy trang xong, hắn mua vé máy bay trở vào TPHCM. Về đến nơi, An “điên” điện thoại cho tên Hoàng sang chỗ hắn đang thuê trọ ở đường Luỹ Bán Bích bán bánh heroin trên với giá 190 triệu đồng.
NHẬN ÁN TỬ HÌNH VÌ 74 BÁNH HEROIN
Ngày 9-2-2009, An “điên” tiếp tục về quê để mua hàng, nhưng lúc này Hoàng Sinh Thành, Đậu Thanh Châu và Lữ Văn Thành đều bận việc, nên hắn tự men theo con đường lần trước vào rừng tìm các đối tượng người Mông. Không may cho An “điên” lại đi đúng vào lúc “cháy hàng” nên chỉ mua được 5 “chỉ” về bán cho tên Hoàng với giá 11,5 triệu. Vài ngày sau, An “điên” huy động vốn được 20 ngàn USD mang ra Nghệ An và lần này hắn quyết định mua nhiều hơn. Khi đến Vinh, An “điên” đến thuê phòng 205 khách sạn Trà Bồng. Sau đó, đi ra phố mua 3 cuốn sách dày, đem về khách sạn, lật bìa lên đục rỗng một lỗ ở giữa vừa khít với bánh heroin rồi đem cất giấu. Sau đó An lên giường ngủ một lúc, đến 3 giờ sáng 12-2, thức dậy đi ra phố gọi một chiếc xe taxi chở lên thẳng Quế Phong. Đến nơi, An thuê một phòng ở nhà nghỉ Thủy Ủy (thị trấn Kim Sơn) cho tài xế ngủ. Còn An đi ra điện thoại cho Hoàng Sinh Thành đến đưa đi lấy hàng. Thành lại gọi điện nhờ Vi Văn Việt dẫn đi mua 3 bánh heroin trong rừng với giá mỗi bánh 6.200USD. Xong việc, An trả tiền công cho Việt 100USD và 200 ngàn đồng, Hoàng Sinh Thành được An trả cho 500USD.
Không may cho An “điên”, khi đang trên đường mang 3 bánh heroin về Vinh để cất giấu trong những cuốn sách được đục lỗ sẵn ở khách sạn Trà Bồng, rồi đưa vào TPHCM tiêu thụ thì bị Đội tuần tra Kiểm soát giao thông bắt giữ và giao cho Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm ma túy Công an tỉnh Nghệ An xử lý.
Ngay sau khi đã làm rõ được thân phận của An “điên”, ngày 6- 3-2009, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm ma túy đã tiến hành bắt tên Hoàng Sinh Thành. Tiếp đó, Lữ Văn Thành, Đậu Thanh Châu, Vi Văn Việt cũng bị tóm gọn tại nhà riêng. Căn cứ theo lời khai của tên An, đêm 24-4-2009, được sự giúp đỡ, phối hợp của Công an TPHCM, Công an tỉnh Nghệ An đã bắt được kẻ tiêu thụ ma túy Lê Minh Hoàng. Với những hành vi nói trên, ngày 18-9-2009, Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An đã đưa các đối tượng trên ra xét xử. Theo đó, Trần Văn An bị tuyên mức án chung thân; Lê Minh Hoàng 15 năm tù giam. Còn Hoàng Sinh Thành, Vi Văn Việt, Đậu Thanh Châu và Lữ Văn Thành, mỗi người nhận mức án 20 năm tù giam.
Ngày 25-11-2009, Tòa án nhân dân tỉnh Hà Tĩnh tiếp tục đưa Trần Văn An ra xét xử về tội mua bán, vận chuyển 74 bánh heroin từ năm 1996 đến 1997 và tuyên án tử hình. Trần Văn An gục xuống khi nghe tòa tuyên án tử hình.
VĂN TÌNH
Trích từ _ Congan
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|