Tham tu tu, dich vu tham tu tu chuyen nghiep

Tham tu - Tham tu tu - Dịch vụ thám tử tư - Dich vu tham tu tu - Dịch vụ thám tử

Hình như con trai tôi là "hạt giống" của người khác. In
 
Tôi dằn vặt mãi, không biết có nên đi xét nghiệm DNA? Nếu không làm thì cứ phải sống trong nghi ngờ, mà làm thì có nguy cơ mất cả vợ lẫn con.
 
Ảnh minh hoạ.

Tôi tên là Hoan, 45 tuổi, có vợ và một con trai 19 tuổi. Vợ tôi là người phụ nữ duy nhất tôi yêu suốt từ tuổi mới lớn, còn con trai thực sự là niềm tự hào lớn của tôi. Nhưng bây giờ, tôi hoang mang vô cùng, tự hỏi hạnh phúc mình có trong tay phải chăng không có thật.

Vợ tôi nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng học cùng lớp cấp ba với tôi, nhà cũng gần nhà tôi. Ngay từ cái tuổi ngây thơ đó, tôi đã yêu nàng, trong khi nàng tuy biết rõ tình cảm này nhưng chỉ xem tôi là một người bạn thân tận tụy. Trong khi nàng trải qua ba, bốn mối tình với những người con trai khác, tôi vẫn luôn lặng lẽ bên nàng, không quấy rối, làm phiền nàng bằng tình yêu của mình nhưng cũng thể hiện để nàng hiểu rằng bất cứ lúc nào cần cũng có thể tìm tôi.

Năm 22 tuổi, người con gái tôi yêu xác định trao gửi cuộc đời cho một người ở công ty nàng. Anh ta đẹp trai và đặc biệt rất thông minh, tài giỏi. Họ đã ra mắt họ hàng hai bên, dự định vài năm sau làm lễ cưới khi anh ta ổn định hơn về công danh sự nghiệp. Nhưng đám cưới đã không diễn ra. Vì một nguyên nhân nào đó mà cho đến giờ tôi vẫn không hỏi, vợ tôi cũng không nói, người đàn ông ấy ra đi. Suốt một thời gian dài, nàng suy sụp không gượng dậy nổi, còn tôi chỉ biết nhìn nàng mà xót xa, an ủi nàng bằng những câu vô nghĩa, bằng sự chăm sóc mà có lẽ nàng chẳng cần đến. Khi nàng hồi phục, tôi cầu hôn nàng. Xin đừng nghĩ tôi lợi dụng hoàn cảnh éo le của nàng để đục nước béo cò, tôi chỉ muốn che chở nàng bằng tình yêu của mình, bù đắp cho nàng tất cả những gì mình có. Thật may là nàng đồng ý. Sau đám cưới hơn một năm, con trai chúng tôi ra đời và kể từ đó, dù rất cố gắng, nàng không sinh thêm lần nào nữa.

Hơn 20 năm chung sống, vợ tôi chưa hề làm gì khiến tôi phiền lòng và tôi cũng vậy. Không phải tự phụ, nhưng tôi nhận thấy mình thực sự có ý nghĩa quan trọng đối với vợ. Tôi biết rằng qua thời gian, cô ấy đã yêu tôi thực lòng chứ không phải là biết ơn hay nghĩa vụ. Ngay cả giờ đây khi ở tuổi trung niên, cô ấy vẫn luôn nhớ tôi mỗi khi vợ chồng phải xa nhau vài ngày. Chúng tôi càng gắn bó hơn khi con trai tôi ra Hà Nội học ĐH. Từ bé đến giờ, nó luôn đứng đầu lớp, và dù là con trai một nhưng rất biết quan tâm đến người khác.

Mới đây, một người quen tiết lộ, do một sự tình cờ, anh ta biết người cũ của vợ tôi đã xuất hiện trở lại, hai người đã gặp nhau. Tôi không hỏi, nhưng để ý thấy cô ấy suy tư và trầm lặng hơn. Sự nghi ngờ khiến tôi thuê thám tử theo dõi vợ, và biết rằng cô ấy có gặp người yêu cũ mấy lần ở quán cà phê, nhưng cách họ nói chuyện không giống như “tình cũ không rủ cũng tới”, cũng không giống như những người bạn vô tư gặp lại, nghĩa là có vẻ căng thẳng và “có vấn đề”. Tự thấy có lỗi vì sự “nhòm ngó” này, tôi ngừng việc theo dõi, nhưng trong lòng không yên và vẫn mong vợ tâm sự với mình. Nhưng thời gian trôi qua, cô ấy vẫn im lặng, mỗi lúc một mệt mỏi. Một lần, khi về nhà sớm, tôi nghe được một câu trong cuộc nói chuyện điện thoại dở dang của vợ: “Em nhắc lại lần cuối cùng, thằng V. không phải con anh, anh hãy để gia đình em được yên”. Câu nói đó như một ánh chớp lóe lên trong đầu tôi, soi rọi tất cả.

Giờ đây tôi biết rằng, thông tin vợ tôi gặp lại người cũ hồi mới lấy chồng là có căn cứ. Và qua những lời tôi nghe được, tôi biết họ đã quan hệ thể xác với nhau, cho dù lúc đó cô ấy đã là vợ tôi. Nếu không, người đàn ông kia sẽ không thể cho rằng con trai tôi là hạt giống của anh ta. Nhưng nó có thật là con trai tôi không? Khi câu hỏi này xuất hiện cũng là lúc hàng loạt “chứng cứ” đồng loạt ùa đến: Một là con trai tôi không hề giống tôi. Trước đây tôi không bao giờ băn khoăn về chuyện đó vì nghĩ nó giống mẹ. Nhưng giờ tôi nhận ra, nếu là con tôi thì nó không thể cao đến thế. Còn một số đường nét khác, tôi không rõ là nó giống anh ta thật hay sự nghi ngờ khiến tôi tưởng tượng ra như vậy. Còn trí thông minh của con trai tôi thì vượt quá những gì có thể được di truyền từ bố mẹ.

Mặc dù trong cuộc điện thoại đó, vợ tôi khẳng định thằng bé là con tôi, nhưng khi đã thanh minh như vậy nghĩa là nghi ngờ trên có cơ sở. Và nó như cả quả núi đổ sập lên người tôi. Đã 20 năm hạnh phúc, tôi nghĩ cuộc sống sẽ chỉ có thể tiếp diễn theo hướng đó, nhưng hình như tôi đã sung sướng vì một điều không có thật gần nửa đời người. Nhìn sự lo lắng bất an của vợ, lần đầu tiên trong đời tôi thấy hận cô ấy. Tôi vẫn chờ cô ấy mở lòng tâm sự, nhưng không có gì. Nỗi hờn ghen và cảm giác trắng tay sau một đời yêu thương tận tụy khiến tôi cay đắng cả cõi lòng.

Đã rất nhiều lần, tôi định gọi con về để kín đáo lẫy mẫu tóc của nó đi xét nghiệm DNA. Nhưng lần lữa mãi, tôi vẫn không dám. Tôi sợ mình sẽ mất tất cả. Nếu kết quả cho thấy nó không phải là con tôi, gia đình tôi sẽ ra sao? Liệu có ai đó giành mất thằng bé là nguồn sống của tôi bao năm qua? Và nếu không ai giành giật nó, liệu tôi có thể dành cho nó trọn vẹn yêu thương như trước? Tôi sẽ nhìn vợ mình như thế nào? Dù sự thật ra sao, việc mất hai mẹ con đối với tôi là không chịu đựng nổi. Tôi sẽ chết mất, chẳng lẽ cả cuộc đời làm việc tốt của tôi được “bù đắp” bằng một bi kịch thế này sao? Nhưng tôi cảm thấy mình không thể sống nỗi với nỗi hoài nghi và thất vọng kinh khủng này.
 
Tôi rất mong các độc giả báo Đất Việt có thể cho tôi lời khuyên.
Lương Văn Hoan
Trích từ _ Báo Đất Việt
 


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

TIN TỨC NỔI BẬT

THỐNG KÊ

Hiện có 7 khách Trực tuyến

CHUYỆN THÁM TỬ

THĂM DÒ Ý KIẾN

Bạn chọn dịch vụ nào?