| Catit: Rừng và máu (Kì II) |
|
|
Kỳ 2: NHỮNG MẢNH ĐỜI LẦM LẠC
Sinh ra và lớn lên trong những gia đình thuần nông ở Cao Bằng, Bắc Kạn cách đây gần 20 năm, một lớp người trẻ như Binh đen, Tài xìke, Hùng quăn cùng vào Lâm Đồng gia nhập đội quân khai thác quặng lậu. Trải qua nhiều năm sống bằng luật rừng với dao găm, thuốc nổ, mã tấu, được tôn xưng lên cấp đại ca, ông hoàng trong đại bản doanh vàng đen. Đến khi đi qua sườn dốc bên kia của cuộc đời, những “ông hoàng khai thác quặng lậu này lại trở thành nô lệ của rừng và những thú vui xa xỉ thời trai trẻ.
Nhiều người đã phải vùi sâu cuộc đời mình
dưới những hầm hố đầy bóng tối.
ĐẠI CA VÀ NÔ LỆ Nhìn dáng người còm cõi với bước đi xiêu vẹo, vật vờ như một bóng ma giữa rừng sâu của Binh đen, chúng tôi ngỡ ngàng khi biết người đàn ông quá tứ tuần này đã có một thời thét ra lửa trong giới quặng lậu. Sớm ôm mộng đổi đời từ nhỏ, 14 tuổi Binh đen bắt đầu bôn tẩu giang hồ. Trôi dạt qua nhiều vùng đất, học đòi thứ ngôn ngữ chợ đen và những ngón nghề lợi hại thông qua việc vung đao, múa kiếm, cuối cùng chọn vùng rừng Bảo Lâm, Lâm Đồng là nơi gây dựng cơ đồ. Từ những ngày lọ mọ nhặt catit rơi vãi tại các dòng suối trắng khuất sâu trong rừng, đến khi về đầu quân dưới trướng đại ca Thái lợn để học hỏi kinh nghiệm, chỉ mất vài năm, Binh đen dần ra riêng với đội quân khai thác quặng lậu hơn mười người. Ngoi lên chức ông chủ chưa đầy tuần, trong một lần tranh giành lãnh địa khai quặng với băng Phượng cụt, Binh đen dính những nhát chém chí mạng. Giới khai thác quặng lậu vui mừng vì một cái tên vừa được xóa xổ. Thế nhưng, dao găm không giết được người đàn ông xứ Cao Bằng vạm vỡ này. Đi qua lằn ranh giữa sự sống và cái chết, Binh ngày càng gan lì, máu lạnh hơn và nghiễm nhiên trở thành ông trùm chốn thâm sơn cùng cốc. Sau khi xưng hùng xưng bá, Binh đen tự thành lập hẳn một đội quân khai thác quặng hùng hậu cùng với người tình tên Mai đứng ra quản lý tiền. Từng là chủ quán bia ôm một thời bên thủy điện Đa Nhim - Hàm Thuận - Đa Mi, Mai được xem là một phụ nữ gan góc, cánh tay phải của Binh đen trong công việc. Binh, Mai cho đàn em đào hầm, lập lán trại khai thác quặng trải dài khắp vùng rừng núi giáp ranh các xã Lộc Bắc, Lộc Bảo, Lộc Lâm, B,Lá huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng. Giống với các đại ca, chủ bưởng khác, Binh phải thường xuyên thân chinh đưa người đi trấn áp các mỏ quặng béo bở, giành giật mối hàng tiêu thụ cho riêng mình. Những mỏ quặng catit của Binh, Mai thường trúng đậm, có dòng khai thác được cả tỉ đồng. Thời gian từ năm 2002 - 2004, các chủ bưởng như Binh đen, Tài xìke, Hùng quăn phất lên nhanh chóng. Hàng tấn vàng đen với giá từ 120.000 - 150.000 đồng/kg được đưa ra khỏi rừng sâu, bán lại cho các mối hàng từ Bảo Lộc, TPHCM và tận Lào Cai. Mỗi dịp khai quặng gặp may, để lính tráng được xả hơi sau những ngày rúc hầm, ăn uống kham khổ, Binh thuê năm, sáu cô gái bán hoa về bãi cho quân mình giải trí. Và một thứ nữa không thể thiếu của giới “đá đỏ rừng sâu” là ma túy. Đối với các ông chủ, chất chết trắng là cách thể hiện đẳng cấp của kẻ lắm tiền nhiều của, biết xài sang. Với người làm, nó khiến họ có thể sống hàng năm trời dưới hầm khai thác quặng ngập ngụa bóng tối, bùn nước, giữ họ lại rừng sâu sau những cơn sốt rét kinh hoàng. Hơi tiền, phụ nữ, ma túy như cơn lốc xoáy các ông trùm khai thác quặng lậu vào những đêm thuốc phiện, cờ bạc không dứt. Có lúc khan tiền, Binh kéo đàn em qua các lán trại của chủ bưởng khác đánh bài bằng những ký catit vừa đào được. Lúc lên cơn nghiện mà thiếu hàng, Binh sẵn sàng đánh cả dòng quặng mới phát hiện, trị giá cả trăm triệu. Từ một đại ca mới nổi, Binh đen bị cuốn vào ma túy, cờ bạc có hạng trong giới chủ bưởng lúc nào không hay. Người bạn thân kề vai sát cánh và làm chủ một thời với Bình đen là Hùng quăn nay đã giải nghệ, cho chúng tôi biết: “Chỉ trong vòng hai năm, Binh đã kiếm được gần chục tỷ đồng từ khai thác quặng. Nhưng rồi tất cả đều nướng sạch vào cờ bạc và những bàn đèn thuốc phiện”. Sự bủa vây của trò đỏ đen, sự quyến rũ của nàng tiên nâu, nàng tiên trắng có ma lực không phải ai cũng dứt ra được. Một thời vang bóng núi rừng, chưa phải vào tù, ra khám như Binh đen, Tài xìke, Hướng cùi... giờ bước sang cái tuổi tứ tuần, trở nên tàn tạ thảm hại phải trở lại những ngày lọ mọ mót catit thừa ven suối, cúi đầu làm thuê như nô lệ cho những kẻ từng là đàn em của mình. Trong khi chưa tìm ra cách đối phó hữu hiệu với nạn khai thác quặng lậu hoành hành thì chính quyền địa phương các xã Lộc Bắc, Lộc Bảo, Lộc Lâm, B,Lá, huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng lại phải vò đầu bứt trán trước diễn biến ngày càng phức tạp của tệ nạn ma túy trên địa bàn mình quản lý. Ông Mông Ngọc Toàn, Trưởng Công an xã B,Lá cho biết: “Hầu hết những người nghiện ở địa phương đều từ trong các bãi catit về. Tình hình an ninh trật tự ngày càng phức tạp do sự có mặt của dân tứ xứ đến khai thác quặng. Cùng với quặng tặc, nạn mua bán ma túy đang hoành hành vượt mức kiểm soát của chính quyền địa phương”. Theo thống kê chưa đầy đủ, tổng hợp từ báo cáo của UBND các xã quanh vùng rừng này, khoảng năm 2002 chỉ có 5 người nghiện nhưng đến nay con số đã vượt ngưỡng 200. Một cán bộ hưu trí tại xã B,Lá đã phải thốt lên: “Nếu không có hướng giải quyết kịp thời thì 5 năm nữa nơi này sẽ bị loạn ma túy, người nghiện nhiều hơn người bình thường”.
![]() Dòng suối đục ngầu vừa là nguồn nước cho khai thác
vừa để dân quặng lậu sử dụng sinh hoạt.
KHÔNG CƠM ÁO, KHÔNG GIA ĐÌNH Đến nay, dân khai thác quặng lậu trên rừng Bảo Lâm, Lâm Đồng vẫn còn kể cho nhau nghe câu chuyện về đại ca Nhung trắng, một phụ nữ nổi tiếng thông minh, xinh đẹp nhưng xảo quyệt, máu lạnh đã từng làm mưa làm gió khắp các bãi catit lậu ở vùng rừng này hơn 5 năm về trước. Sinh ra ở huyện Hải Hậu, Nam Định nhưng Nhung lớn lên ở đất Sài Gòn phồn hoa, nhiều cạm bẫy. Với ý nghĩ: “Có tiền mua tiên cũng được”, năm 20 tuổi Nhung trở thành một gái bán hoa cao cấp, đồng thời là tay buôn lậu có tiếng ở khu vực Dầu Giây, Đồng Nai. Sau hai lần vào tù bóc lịch vì buôn lậu và làm “má mì”, Nhung quyết tâm rửa tay gác kiếm để sống cuộc đời hướng thiện. Mang tiếng là người phụ nữ hư hỏng với nhiều thành tích bất hảo nhưng Nhung may mắn có được người đàn ông yêu thương mình thật lòng. Họ đi đến hôn nhân và có với nhau hai đứa con, đó là khoảng thời gian những năm 80 của thế kỷ trước. Tuy nhiên, vốn ham làm giàu, quen cuộc sống ăn trên ngồi trước nên Nhung đã không thể vượt qua sự cám dỗ của vàng đen trên vùng rừng Bảo Lâm, Lâm Đồng. Nhẫn tâm lìa bỏ 2 đứa con và người chồng nông dân chân chất, Nhung bắt đầu lao vào những phi vụ hái ra tiền nơi rừng thiêng nước độc trong vai trò tình nhân của ông trùm Quỳ mặt rô những năm 1997 - 1998. Làm chủ bãi khi thác catit lậu, Nhung còn lợi dụng tiếng tăm của người tình để liên kết với các ông trùm Binh đen, Tài xike, Hùng quăn mua bán catit, hàng cấm từ Lâm Đồng, Đắc Nông lên tận Cao Bằng để kiếm lời. Trong thế giới của những ông trùm máu lạnh những năm 1999 - 2004, khó mà tin được một người phụ nữ như Nhung lại trụ vững, thậm chí còn quản lý một đội quân khai thác quặng lậu, quặng phu trên 20 người và được đàn em cung kính gọi “đại ca”. Khi chúng tôi tiếp xúc với Nhung thì thời hoàng kim của người phụ nữ này đã thành dĩ vãng. Quỳ mặt rô là một tay nghiện nặng. Ngoài việc ném tiền qua cửa sổ cho những nhu cầu của bản thân, Nhung còn phải cung phụng cho người tình. Tiền vào tay Nhung như gió lùa nhà trống. Đến khi người tình chỉ còn da bọc xương và nằm chờ chết thì Nhung cũng bị hất văng xuống bùn, đi mót catit thừa ven suối và bán nhu yếu phẩm cho dân khai thác quặng lậu kiếm tiền sống qua ngày. Hiện nay, người chồng nông dân và hai đứa con xem Nhung như người đã chết và hắt hủi khi Nhung muốn tìm về. Không nhà cửa, không người thân, Nhung lang thang kiếm sống trong các bãi quặng trên rừng Bảo Lâm với hình hài xanh xao, tiều tụy, nhiều lúc phải ôm ngực ho sù sụ như người bị lao. Nhung cười chua chát: “Thời trẻ, với tôi tiền là tất cả. Tôi gắn cuộc đời mình với dân anh chị để mong leo lên tầng lớp thượng lưu. Có những tháng tiền tôi kiếm được đủ cho một nông dân sống cả đời. Nhưng tôi chưa bao giờ biết thỏa mãn với những cái mình có. Đến nay thì không còn gì để mất nữa. Mình làm mình chịu, không dám oán hờn ai. Nếu biết trước đồng tiền và quyền lực có thể đẩy mình xuống địa ngục như bây giờ thì tôi đã khác. Tôi chỉ còn mong mỏi một điều, kể ra cuộc đời mình để làm gương cho mọi người, đừng ai dại dột, lầm lỡ như tôi”. Chúng tôi thầm tiếc cho Nhung trắng, giá như ngày xưa cô biết trân trọng gia đình nhỏ của mình, giữ gìn hạnh phúc với vai trò của một người vợ, người mẹ nghèo bên chồng hiền, con ngoan thì đâu đến nỗi. ![]() Vàng đen đã khiến nhiều người lầm lạc.
Không chỉ ông chủ như Binh đen, Quỳ mặt rô hay Nhung trắng mới trở thành đệ tử của những nàng tiên, nộ lệ của tiền, quyền lực và sống những ngày cuối đời trong rừng như ma đói: đói cơm, đói thuốc, đói tình thương. Vì lao động cực nhọc, sốt rét rừng triền miên nên hầu hết dân khai thác quặng lậu đều phải dùng đến rượu, thuốc lá, ma túy để cân bằng cho nhu cầu bản thân và giữ lại mạng sống. Cuộc đời những người khai thác quặng lậu phần lớn đi vào ngõ cụt khi họ không còn sức để “khai sơn phá thạch”. Tuổi già, bệnh tật, căn bệnh thế kỷ mang trong người khiến không ít họ đã bị chính gia đình mình kỳ thị, hắt hủi. Chúng tôi đã phải rùng mình, sửng sốt khi nhìn thấy những ống kim tiên dính máu rơi vãi trên “con đường catit” và những hình nhân già xọm, ốm yếu, rách rưới trong các bãi khai thác catit lậu trên rừng Bảo Lâm, Lâm Đồng. Hùng quăn (45 tuổi) tâm sự với chúng tôi: “Cuộc đời khai thác quặng lậu bạc bẽo như vôi. Làm ra đồng tiền thì đạo đức đã xuống cấp trầm trọng. Chính tôi, Binh đen và rất nhiều người mơ giấc mơ làm giàu từ vàng đen tới giờ chưa thấy ai có một cái kết yên ả. Tôi thì may mắn chưa bị nàng tiên nâu cám dỗ, còn có nhà để về chứ như Binh đen và nhiều anh em khác, những người thân đã không mong họ về nữa. Binh đen chắc sẽ gắn phần đời còn lại của mình sâu trong rừng, đói khát và bệnh tật. Trong một lần về quê hương, gia đình Binh đã xua đuổi hắn như người dưng. Binh đã không còn nơi đâu để đi”. CHÍNH THÀNH - HÀ NGUYÊN - HẢI BĂNG
Trích từ _ CATP
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|