Tham tu tu, dich vu tham tu tu chuyen nghiep

Tham tu - Tham tu tu - Dịch vụ thám tử tư - Dich vu tham tu tu - Dịch vụ thám tử

Băng cướp có năm khẩu súng và hai... Lá bùa. (Kì IV) In
Kỳ 4: ĐỖ THÁI BÌNH LÀ AI?
 
Dấu vết tại hiện trường gần cầu Cánh Tiên để lại cho thấy đây đích xác là băng cướp mà bấy lâu nay BCA truy tìm, phục kích. Chưa bao giờ không khí phá án khẩn trương như lúc này. BCA xác định băng cướp này có khoảng 10 tên, nên để tóm gọn được toàn bộ thì “mắt xích” đầu tiên (tên bị tổ phục kích bắn bị thương) hết sức quan trọng, là điểm mấu chốt để phá án. Nhưng để bắt được nhóm tội phạm “đông quân” như vậy đã khó, huống hồ đây lại là băng cướp chuyên nghiệp, khét tiếng nên càng phải nỗ lực, quyết tâm hơn nữa. Kết hợp với công tác điều tra hàng tháng trời từ trước, BCA nhận định băng cướp này không nằm ngoài tầm ngắm. Và Đỗ Thái Bình, tên cầm đầu đã lộ diện...
 
Tên cướp Đỗ Thái Bình

Sau một thời gian ngắn tên cướp bị thương dần bình phục, điều tra viên (ĐTV) Huỳnh Đức Cường là người tiếp cận hỏi quê quán tên tuổi, tên cướp khai: “Tên: Hồ Đình Dũng, nơi đăng ký HKTT: không, chỗ ở: lang thang”; lý lịch bản thân: “Bụi đời từ nhỏ, sống bám tại Bến xe miền Đông”(TPHCM), lý do bị bắt: “Ra Đà Nẵng cùng anh Hùng (gọi là Hùng Bắc) đến Bến xe Đà Nẵng, khoảng 9 giờ ngày 5-5-1994. Khoảng 3 giờ chiều thì vào Thăng Bình, ăn chơi rồi tối đó dùng đá ném lên xe thì... bị bắt!”.

Qua công tác điều tra đã nắm rõ thủ đoạn và có thể điểm mặt một số tên trong băng cướp này. ĐVT Huỳnh Đức Cường đột nhiên hỏi: “Anh biết Đỗ Thái Bình (ĐTB) là tên của ai không?”. Quá bất ngờ, tuy y giấu được vẻ mặt nhưng chút giật mình thì không thể qua mắt của ĐTV đầy kinh nghiệm: “Khai thật đi!”. Cuối cùng y đành khai: “ĐTB là tên của tôi!”. “Vì sao anh lại nói mình tên Dũng?” - ĐTV hỏi dồn. Bình nhanh miệng: “Vì tôi đã từng trốn trại Gia Trung (Trại giam của Bộ Nội vụ - nay là Bộ CA - đóng tại Gia Lai) nên sợ bị phát hiện...”.

Hành tung của Đỗ Thái Bình (ĐTB) được sơ lược như sau: ĐTB, tức Bình con, SN 1968, quê Phù Mỹ - Bình Định, trú thôn Hội Khánh, Mỹ Hòa, Phù Mỹ - Bình Định. Nhà có bốn chị em, bố mất sớm, mẹ một mình gồng gánh, làm nông nuôi con ăn học. Giữa năm 1985, ĐTB thích ăn chơi đua đòi nên đi bụi đời.

Sau nhiều lần trộm cắp tài sản để lấy tiền tiêu xài, năm 1986 Bình bị CA bắt trong một lần trộm xe đạp, cải tạo tại Kim Sơn - Bình Định 3 năm.

Ra trại, Bình lại tham gia cùng một số băng trộm cướp trên QL1A tại Bình Định - Phú Yên, bị CA tỉnh Bình Định bắt vào ngày 4-10-1990. Nhận bản án tù chung thân ngày 6-12-1991, ĐTB được đưa vào Trại giam Gia Trung. Thi hành án chưa được bao lâu, ngày 28-4-1993, ĐTB bị bệnh ở trại không đi lao động. Khoảng 12 giờ hôm đó, Bình đi vệ sinh thì thấy chỗ dây kẽm gai đã mục nát nên chui ra và đi lên quốc lộ đón xe về Quy Nhơn.

Bình trốn về Quy Nhơn được hai hôm thì gặp lại Hồ Thanh Sơn, một “chiến hữu” trộm cướp trước đây. Sơn rủ Bình ra Đà Nẵng tìm Nguyễn Ngọc Sang và một mắt xích quan trọng đã được “ráp” vào hành trình “gieo ác” của băng cướp trên QL1A từ đấy. Băng cướp như được “tiếp lửa”, hoạt động táo tợn và hung bạo hơn.

“Tôi biết, cướp là vi phạm pháp luật, nhưng đã có án tù chung thân lại trốn trại nữa nên có con đường nào khác ngoài đi cướp!”. ĐTB thản nhiên trả lời khi ĐTV hỏi.

“Vì sao anh lại thay đổi sẹo và vết xăm trên người?”, Bình không giấu giiếm: “Sau khi tham gia cướp được nhiều tiền, để giấu hành tung của mình tôi phải vào thẩm mỹ viện ở Sài Gòn xóa sẹo trên mặt, xóa vết xăm trên ngực và nâng mũi... thẳng lên cho khác trước”.

Một chi tiết khá thú vị, trong ví của ĐTB lúc tổ phục kích bắn bị thương ở cầu Cánh Tiên mà y giấu dưới bùn, có hai lá bùa, chứng tỏ tên cướp này rất mê tín. Ngoài ra, có mảnh giấy ghi “tháng 3 ngày 29 là ngày sát chủ”.

Theo Bình khai nhận thì trước khi đi “làm ăn”, chúng thường tụ tập ở một số quán cà phê quen thuộc ở Đà Nẵng. Cả băng có 9 - 10 tên, nhưng mỗi lần đi “làm ăn” thì chỉ 2 - 6 tên, tùy tình hình và ai bận việc thì ở nhà, hoặc lập riêng tốp “đánh lẻ”. Nếu chọn điểm “làm ăn” ở QNĐN thì đêm đến chúng đạp xe từ Đà Nẵng tới điểm chọn từ trước. Nếu địa bàn ngoài QNĐN thì từ đầu giờ chiều chúng đã bắt xe khách, đem theo xe đạp để “hành nghề”. Sau khi ăn uống, nghỉ ngơi trên khu vực đồng vắng, 1 - 2 giờ sáng chúng đạp xe để tìm “con mồi”. Phát hiện xe nào dừng nghỉ là ra tay. Sau này, sợ công an đi tuần tra phát hiện, chúng cẩn thận hơn, không đi lang thang nữa mà chỉ đến một điểm đã định trước 10 giờ đêm và nằm ngủ ở những cánh đồng, khu lăng mộ (gần cầu, đường xấu để xe chạy chậm) cách đường khoảng 70 - 80m. Đến giờ, chúng dậy lấy đá ném vào xe tải qua đường. Một số xe tưởng hư hỏng, dừng lại là chúng áp sát với mũ len bịt kín đầu, tay lăm lăm súng, lựu đạn, dao Thái Lan tấn công, khống chế nạn nhân để cướp.

ĐTB khai: Trước khi đi “làm ăn”, thường phân công như sau: tôi cầm súng khống chế cửa cabin, nếu nạn nhân chống đối thì Bình đe dọa, nếu ai ngoan cố thì bắn luôn!

Minh (tức Nguyễn Nhung), Nguyễn Thanh Phương có nhiệm vụ ném đá, Sang thì cầm súng khống chế cửa phụ và tham gia lục soát tài sản. Nếu có thêm ai đi cùng thì đứng dưới cảnh giới và chuẩn bị xe sẵn để khi cướp xong hoặc có sự cố thì “đạp cho lẹ”.

Khi “làm ăn” xong, bọn chúng thường đuổi lái xe đi về hướng xe đang lưu thông, sau đó đạp xe ngược trở lại. Nếu thấy mô tô đi qua thì cả bọn vác xe xuống dưới cánh đồng, lề đường để tránh (đề phòng lực lượng CA tuần tra) rồi sau đó bắt xe về Đà Nẵng hoặc “trúng quả đậm” thì đi Nha Trang, Sài Gòn ăn chơi, tiêu pha...
Theo Bình thì sau khi nhập bọn, y đã từng tham gia khoảng 20 vụ thì bị bắt (nhưng thống kê của CQĐT thì nhiều hơn thế). Trước khi chết tên Sang giữ vai trò cầm đầu. Sau khi Sang chết thì ĐTB là “băng trưởng”. Bình bị bắt thì Nguyễn Thanh Phương lên thay (lúc này chúng đổi địa bàn hoạt động vào Bình Thuận - Đồng Nai).

Khoảng 1 giờ 30 sáng 22-1-1994, tại cầu Cánh Tiên, Bình và Nhung gặp xe tải BS: 77H-2606 (do anh Huỳnh Hồng Hiền điều khiển) dừng lại đi vệ sinh. Bình cầm súng Colt 45 và Nhung cầm lựu đạn khống chế lái, phụ xe. Khi phụ xe không mở khóa, Bình dùng súng bắn thẳng vào cửa phụ. Đạn xuyên qua kính cửa cabin bên phụ và chắn gió bị vỡ. Bình mở cửa vào ca bin lục soát, lấy tất cả 50 triệu đồng. Sau khi lái xe van xin thì bọn chúng “cho” lại 7 triệu đồng và buộc lái xe chạy theo hướng Tam Kỳ, rồi cả hai chia đều tiền, đón xe về Đà Nẵng.

(Còn tiếp)
XUÂN HOÀI
Trích từ _ CATP
 


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

TIN TỨC NỔI BẬT

THỐNG KÊ

Hiện có 6 khách Trực tuyến

CHUYỆN THÁM TỬ

THĂM DÒ Ý KIẾN

Bạn chọn dịch vụ nào?